I
Chuyện xưa có cặp
vợ chồng
Đang sống yên vui
hạnh phúc
Bỗng ông say mê cờ bạc
Gia môn chồng chất nợ nần...
Bà khuyên mãi mà không được,
Nghĩ rằng mình đi thì hơn
Biết đâu ông sẽ tỉnh thức
Làm lại như ngày đầu tiên...
Nhưng ông chồng càng sa đà,
Nhà cửa, ruộng vườn bán hết
Lang thang đi khắp mọi miền
Thành kẻ ăn mày đói rét ...
Tình cờ tại một miền xa
Ông gặp một người đàn bà
Cớ đâu rủ lòng thương xót
Cho ông rất nhiều tiền bạc...
Hoá ra người vợ năm nào
Bây giờ đã lấy chồng
khác,
Tủi buồn họ nhận ra nhau
Cảnh ngộ thật là quái ác...
Vừa lúc ông chồng mới về
Đốt rơm lấy tro rải ruộng,
Nào ngờ trong đống rơm ấy
Có giấu một người ăn xin.
Ngọn lửa bùng phát dữ dội,
Bà vợ hét gào inh ỏi,
Đức lang quân xưa cháy rồi,
Bà nhảy vào, không cứu nổi!
Chẳng hiểu sự gì xảy ra,
Tân lang lao vào cứu vợ
Nhưng ngọn lửa cao ngút trời
Ba người chìm trong đống lửa...
Ngọc Hoàng trông thấy tất cả
Cảm động trước tấm chân tình
Phong cho ba vị làm thần
Trông coi cửa nhà, bếp núc.
II
Chỉ vì kiềng có ba chân
Lạ chưa, thành chuyện thế nhân vĩnh hằng!
“Thế gian một vợ một chồng
Ai như ông Táo hai ông một bà!”
Dân gian suồng sã trêu đùa
Mà thương duyên Táo tình cờ hỏa thiêu...
III
Hàng năm Táo về chầu trời
Nhằm ngày 23 tháng Chạp
Dân gian làm thành lễ Tết
Tiễn ba vị Táo thăng thiên.
Lễ cúng tha hồ rượu thịt
Lại thêm rất lắm kim ngân
Không quên ba
con cá chép
Thả ra sông, cá
hóa rồng ...
Có kẻ sắm đủ hài
mão
Để Táo tấu điều
hay ho
Có người cúng
kẹo mạch nha
Để Táo nói điều
ngon ngọt...
Cầu Táo năm nay
nói tốt
Cho dân mình
được ấm no...
Táo đi rồi, mình
hưởng lộc
Tha hồ đánh chén say sưa...
Bài thơ rất có phong vị. Cũng phải tuổi ngũ thập tri thiên mệnh thì mới kể chuyện bằng thơ sáu chữ tự nhiên như thế.
Trả lờiXóa