Khúc hát giảng đường
Giảng đường ơi,
giảng đường
Giản đơn mà lạ
thường
Nơi đây hồn kim cổ
Hiện về muôn sắc
hương
Tôi nghe ở giảng
đường
Tiếng Đam San hùng
vĩ
Chuyện Mỵ Châu -
Trọng Thuỷ
Gợi trường ca Hô-me
Tôi biết ở giảng
đường
Thầy trò cân trái
đất
Bằng định luật
Niu-tơn
Và theo Anh -xtanh
vĩ đại
Đi tìm chiều thời
gian...
Vô hình và hiện hữu
Cái có cùng cái
không
Tất cả bài toán khó
Hiện ra từ mênh mông...
Giảng đường ơi
giảng đường
Giản đơn mà lạ
thường
Nơi đây là cửa mở
Để đi vào vô
biên...
1994
Viết dưới bóng
phượng sân trường
Dưới bóng phượng
xưa
Kìa tiếng ve ngân
mùa hạ,
hoa nắng đỏ mùa thu
và mưa xuân rắc
ngọc lên thảm cỏ sân trường...
Kìa đàn em thơ nô
đùa
trò chơi đuổi bắt
giọng cười hồn nhiên trong vắt
những nỗi buồn vui...
Kìa thầy giáo tóc
điểm màu hoa phấn
Bài giảng của thầy
chẳng phải một hai đêm thức trắng
mấy chục năm trời còn day dứt,
trở trăn...
Tuổi thơ tôi đã đi
qua bóng phượng sân trường
như đứa trẻ ngập tràn hạnh phúc
lớn lên trong vòng tay mẹ
nâng...
***
Dưới bóng phượng
xưa
Có gì vẫn như xưa
Có gì đang đổi khác
Cuộc sống xoay tròn
như cơn lốc
Kinh tế thị trường
lăn xả vào lớp học
Các công ty tiếp
thị đến tận trường
Thầy giáo tôi thêm
thức trắng nhiều đêm:
Có các bậc phụ
huynh đến tận nhà nhờ mở lớp dạy thêm,
Có em nhỏ cộng trừ
chưa thạo số
Hết lớp năm chưa
viết đúng tên mình,
Có đồng nghiệp theo
dòng đời chảy xiết
Đồng tiền nào mua
bán cả thanh danh...
***
Ôi nói làm sao
những điều không thể tin
Hoa phượng đỏ, mùa
hoa nào cũng đỏ
Nhưng dưới bóng
phượng xưa có gì đang trăn trở
Mà tiếng ve sầu
nhức nhối gọi hè sang...?
2000
Trăng in mặt
nước...
(Khóc một người thầy của tôi)
Lúc còn sống thầy
vất vả lắm
Cơm ăn nhất món dưa
cà
Mấy chục năm dạy
học
Không đủ tiền làm
nhà
Một gian tập thể
Nắng mưa nhạt
nhoà...
Một cuộc đời tài
hoa lam lũ
Như vầng trăng mây
ám cuối chân trời
Chúng tôi nhớ bài thầy
tôi thường hát:
“Trăng in mặt nước
diệu huyền
Trông vời non nước
càng nhìn càng xinh”...
Hôm nay thầy đã mất
Tang lễ cử hành
trọng thể nhất
Các báo đưa tin
buồn...
Bạn bè về hội đủ
Bắc, Nam
Học trò xếp hàng
dài hai bên
Mấy trăm vòng hoa
trắng...
Lúc còn sống thầy
vất vả lắm
Như một bài thơ
không ai thẩm bình
Như một vầng
trăng nơi góc bể bỏ quên...
Khi chiếc quan
tài hạ dần xuống huyệt
Những tiếng khóc
nấc lên thê thiết
Trần gian ơi,
xin rẽ bóng mây mờ
Để vầng trăng
thầy
Sáng mãi vầng
trăng thu
Để tôi hát bài
dân ca: “Trăng in mặt nước”
Như thầy tôi
thường hát
Suốt một đời tài
hoa...
1998
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét