|
Nơi mặt trời thức dậy
Là biển Đông sóng gió mông mênh
Nơi đây màu nước
xanh huyền thoại
Những ngọn sóng
cao như ngọn núi
Nơi sâu thẳm
nước như mực đen…
Có phải chăng hồn thiêng
Của ngàn năm nước Việt
Đã dồn cả về đây?
Nên sóng nước biển Đông
Mặn như dòng nước mắt
Ấm hơn giọt mồ hôi?
Người Việt đã bao đời
Đồng hành cùng biển cả
Năm mươi con giã Mẹ
Theo Cha về biển khơi…
Người Việt đã cập thuyền
Tới Hoàng Sa đánh cá
Tới Trường Sa mò trai
|
Mặt trời mọc và lặn
Giữa muôn trùng ngọn sóng
Giữa chân trời xa thẳm …
Kìa các đội tuần ngư
Từ thời các chúa Nguyễn
Đã mang theo dấu triện
Dong buồm ra đảo xa…
Ôi bãi cát vàng ơi
Biết bao nhiêu mộ gió ?
Con sóng đội tang ai ?
Lịch sử còn ghi dấu
Oan hồn Mỵ Châu ơi,
Ngọc trai nào thấm máu?
Nơi mặt trời thức dậy
Thức cả trăm triệu người
Như sóng cồn dữ dội …
Tương lai của đất nước
Nơi biển xanh diệu kì
Nơi mặt trời thức dậy…
2011
|
Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014
Nơi mặt trời thức dậy
Nhãn:
Thơ về Biển Đông
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét